Chương 136 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Những kiến trúc cũ tiêu biểu ở Thành Trung Tâm đã không còn thấy nữa.

Khu trung tâm từng là nơi cư trú của những trùng cái giàu nhất trên tinh Z11, vùng phồn hoa nhất, vĩnh viễn luôn bị ba gia tộc kia chiếm cứ.

Mà những cửa hàng ở ở vị trí trung tâm nhất vĩnh viễn chỉ bán một ít vật phẩm xa xỉ.

Cửa hàng trưng bày rất ít hàng hóa, mục đích là để trùng bình thường hiểu được rằng những thứ phụ kiện mà bọn họ đeo trên người, vĩnh viễn không phải là thứ mà trùng bình thường có thể mang nổi.

Bất quá đó đều là chuyện đã qua, từ khi chủ tinh mới tiếp nhận chức vụ đến nay, những chuyện trước kia giống như tuyết đọng gặp nắng mà tan biến, những trùng trí nhớ kém đến mức sắp quên mất ba gia tộc kia tên gì rồi.

Mãi đến khi tòa kiến trúc dạng tháp điêu khắc tinh xảo đó bị dỡ bỏ, rồi lại được vây lại xây mới thành một cửa hàng khác, những trùng đến tiêu khiển xung quanh đều không nhịn được bị vẻ ngoài cực lớn thu hút, bọn họ mới nhớ đến ba gia tộc trùng cái kia từng chiếm đóng nơi này trước kia, sôi nổi bàn luận không biết có phải bọn họ định khai một quán rượu lớn nhất ở Thành Trung Tâm hay không.

Gist cố ý thả chút tin tức ra ngoài, những trùng vây xem nhanh chóng phát hiện, đây là nơi vị trung úy bếp trưởng của quân đoàn — quân thư từng giải ngũ rồi quay lại phục vụ — chuẩn bị mở nhà ăn mới.

Lập tức tần suất bàn luận về việc nơi này sẽ được xây thành hình dáng thế nào liền tăng vọt.

Tinh cầu biên giới bàn luận về mỹ thực không cao, nhưng không có nghĩa là bọn họ sau mấy thán được ăn khoai nướng, khoai tây chiên, khoai lát, bùn đậu đất và các loại sản phẩm từ đậu đất hun đúc mà vẫn còn ngơ ngác chỉ biết chú ý trước mắt.

Từ đậu đất vốn là nguyên liệu làm rượu lam thuẫn, nay trở thành nguyên liệu nấu ăn tự nhiên, lại dùng mức giá siêu rẻ xuất hiện trước mặt toàn bộ trùng tộc ở Z11 tinh, khiến bọn họ có ấn tượng căn bản về mỹ vị.

Hiện tại ở tinh cầu biên giới, mặc kệ là trùng có tiền hay là trùng có chút tiền lẻ đều xếp hàng chờ mua sản phẩm chế biến từ đậu đất mỗi ngày như trùng bình thường, hoặc những trùng nghèo sống bằng việc mua dùm, hoặc là nghe hàng xóm, bạn bè kể cho ấu tể trùng và trùng tuổi già cô đơn quanh mình, chỉ cần là trùng trên Z11 tinh, không ai không biết đến sự tồn tại của Cordis.

Thời gian trước Cordis còn xây nhà xưởng, xưởng gia công, trường học cùng khu huấn luyện, tên của cậu lan truyền với tốc độ khiến toàn bộ trùng Z11 đều kinh ngạc.

Mọi trùng vô cùng tò mò với cửa hàng mới đang được che chắn lại, mang cảm giác thần bí mười phần.

Cordis còn muốn hôm nay cứ đi làm như thường lệ, nhưng không ngờ chuyện cậu mở buổi ăn thử cửa hàng mới này đã lan đến mức tất cả lãnh đạo quân đoàn có chút quan hệ không tệ với cậu đều biết.

Giờ đi làm, mỗi trùng nhìn cậu bằng ánh mắt giống như nóng lòng muốn đến thử, khiến cậu dứt khoát đi hỏi Frappel, hỏi anh kế tiếp có sắp xếp gì cho cậu không. Nếu không có, buổi chiều cậu xin nghỉ để tự mình canh chừng tình huống trong tiệm, tránh lúc đó xảy ra ngoài ý muốn.

Frappel sảng khoái bảo cậu cứ đi.

Cordis ngẩng đầu: “Anh không cần kiểm tra lại một chút sao?”

“Trùng đực các hạ muốn đi, em tốt nhất chuẩn bị trước, cũng để quân thư bên cạnh ngài ấy dẫn theo đội hộ vệ bố trí phòng vệ trước.” Frappel muốn đưa tay bóp mặt cậu, “Đây là chuyện hôm nay em nhất định phải làm, không tính là xin nghỉ.”

Khóe miệng Cordis hơi cứng lại, cậu đã biết chắc chắn sẽ có phiền toái, chỉ không nghĩ tới lại nhiều thế này, xem ra cậu vẫn còn nghĩ quá đơn giản.

Được Frappel nhắc nhở, cậu không đợi Renault chủ động đến, mà tự đi tìm anh ta, để anh ta dẫn theo hai mươi quân thư hộ vệ đến nhà ăn mới trước.

Phi hành khí của quân thư không bị hạn chế tốc độ ở khu vực bình thường, lần đầu tiên Cordis ngồi phi hành khí tăng tốc gấp ba chạy đến cửa hàng mới ở Thành Trung Tâm, đến mức có chút hoảng hốt.

Xét thấy lời Renault nhắc, cậu còn dẫn theo ba quân thư từ quân đoàn mà cậu cho rằng xuất sắc toàn diện, để hỗ trợ buổi thử món lần này ở nhà ăn được thuận lợi.

Cordis là ông chủ, xe bay của cậu có thể đáp xuống tầng cao nhất của nhà ăn. Cậu dẫn những quân thư kia từ trên xuống dưới, giới thiệu một vòng.

Ban đầu Cordis định dùng chút phong cách Hoa Hạ để bố trí trong tiệm, nhưng sau khi xác định vị trí và xem xét thực địa xong, cậu liền quyết định phá bỏ toàn bộ tòa nhà cũ, rồi xây chồng lên một tầng kiến trúc gỗ mô phỏng tầng lầu, mặt trong lại dùng các loại gia cụ khắc hoa điêu trạm thụy thú, làm thành một phong cách Hoa Hạ cổ giả.

“Nơi này chọn độ cao rất tốt, có thêm chút gam màu trầm cũng không hề u ám. Đây là lần đầu tiên tôi tới xem sau khi trang hoàng xong hoàn chỉnh. Trên lầu tôi sắp xếp cho Elian các hạ và các quân thư cấp cao của quân đoàn là một tầng trống rộng rãi, vấn đề hộ vệ các anh tự sắp xếp.” Cordis ấn một nút, nguồn sáng vốn sáng rõ lập tức tối xuống, những chiếc đèn lồng nhiều màu treo trang trí liền sáng lên ánh vàng ấm, khiến toàn bộ kiến trúc giảm mất vài phần lạnh lẽo.

Bao gồm cả Renault và đám quân thư kia đều hơi bất ngờ. Bọn họ đến từ Đế tinh vực, tự nhiên đã thấy vô số cảnh phồn hoa, nhưng kiến trúc đặc biệt thế này- còn chưa hoàn thành mà đã mang nét đẹp độc hữu- thì họ chưa từng thấy, thật sự đặc biệt.

Cordis thấy ánh mắt thưởng thức tò mò của bọn họ, trong lòng cũng cảm thấy số tiền khổng lồ mình đổ vào nguyên liệu xây dựng và gia cụ, lại thêm chi phí cải tạo bề mặt kiến trúc, biến toàn bộ thành hoa văn gỗ, quả thật rất đáng giá.

Tổng thể hiện ra một mỹ cảm vô cùng phù hợp tâm ý cậu!

Xây nhà xưởng, trường học, trung tâm huấn luyện đã tiêu mất hơn nửa số tinh tệ của cậu, còn tòa lầu này lại tiêu sạch một phần tư còn lại. Cordis còn nghĩ mình là kẻ có tiền, hiện tại cái cảm giác lúng túng vì đời sống giàu có xa lạ này lập tức biến mất sạch sẽ.

Hôm nay khách đến đông, Cordis nhìn tình hình thế này đã cơ bản có thể tưởng tượng được bộ dáng sau khi chính thức khai trương.

Thực đơn hôm nay với lần trước chiêu đãi trùng đực Elian gần như không khác mấy, chỉ là nguyên liệu nấu ăn trong tiệm đều do quân đoàn chuyển tới, đều là một ít thịt tinh thú lớn, giống loại hải sản chỉ cần nấu một nồi là xong thì không làm được. Các loại nấm vẫn chưa đạt quy mô cung ứng cho quân đoàn, cậu cũng chỉ mua nấm làm nguyên liệu phụ, có thể lúc nấu ăn dùng làm món phụ, hương vị cũng cực kỳ ngon.

Cordis ở những phương diện cậu có thể nắm trong tay thì hành động rất mạnh mẽ.

Món ăn thường ngày sau này trong nhà ăn, hiện tại có thể xác định gồm có Đậu Đất ninh thịt, thịt kho, thịt hầm, thịt kho tàu, còn có vườn rau mà trước đó cậu để cho bên huấn luyện trùng bắt tay xây dựng, Gist hôm qua bảo trùng đưa đến một đợt vào sáng nay, về sau còn có thể dựa theo số lượng rau dưa, thêm được một món rau xào thịt.

Tuy rằng chưa kiếm được tiền, nhưng có thể khiến dòng tiền lưu động.

Cordis kiểm tra một lượt món ăn trên bếp sau, nhóm trùng cái đều dựng tai chờ cậu bình luận, cậu cũng khá hài lòng, chỉ nhấn mạnh một câu: bước đầu tiên của tất cả nguyên liệu nấu ăn đều phải cố gắng xử lý sạch mùi lạ, bằng không những bước sau này, bất cứ bước nào cũng sẽ tăng thêm khó khăn.

Sau đó cậu đi xem bộ phận phục vụ.

Bộ phận này Cordis đều tuyển á thư, bởi vì đa phần á thư tính cách ôn hòa hơn, thích hợp tiếp đãi khách.

Cordis chưa từng ngừng chỉnh sửa thiết kế cho nhà ăn này, chỉ hy vọng mọi thứ đều càng tốt hơn. Cho nên nhân viên phục vụ và toàn bộ nhân viên trong nhà ăn, đồ dùng lao động, cách phục vụ, phương pháp ứng phó khi xảy ra vấn đề, cậu đều nghĩ trước cả rồi.

Trong lòng Cordis vẫn có một chút ảo tưởng về nhà ăn cao cấp. Một đầu bếp khi tự mình mở nhà hàng thì nhất định muốn đem tất cả những chi tiết có thể nghĩ ra trong đầu thực hiện một lượt.

Hiện tại ví tiền của Cordis còn chịu được mức “lãng phí” này, cậu có thể đem hết những tưởng tượng của mình triển khai, lại chọn cách làm vừa lòng nhất.

Thời gian từ từ trôi, vài món ăn cần nấu lâu cũng sắp xong.

Khách được mời đến trước cũng bắt đầu vào cửa.

Không ngờ đầu tiên đến lại là Morrie, vị chủ tiệm á thư này trước đây chưa từng cho cậu cảm giác tích cực như vậy.

Cordis hơi vui mừng chào hỏi: “Morrie! Lâu rồi không gặp!”

Morrie phất tay, đánh giá những ánh đèn điểm xuyết ở các góc trong tiệm, hiệu quả quá tốt khiến cậu ta thậm chí tha thứ chuyện vị quân thư này trước đó đưa cho cậu ta rất nhiều đơn hàng, làm cậu ta phải ngày đêm chạy tốc độ cao.

Nếu không phải cậu ta cảm thấy những phương thức ghép nối kia cùng tạo hình tinh xảo mang nét đặc biệt chạm tới sở thích của mình, thì cậu ta căn bản đã chẳng dại gì mà nhận nhiều như vậy.

Cordis đưa Morrie lên lầu 3, cậu sắp xếp khách theo mức độ quen biết mà họ có với nhau, cuối cùng mời khách vào phòng, vừa hay đủ để ngồi đầy ghế lô tầng 3.

Morrie vừa ngồi xuống, phục vụ bắt đầu mang ly nước trắng có thả lát trái cây, cùng một đĩa đậu phộng rang lên.

“Cậu ngồi tạm ở đây nhé, đậu phộng rang vừa rồi không đủ, cần rang thêm. Cậu cứ ăn trước, chờ bọn Ike đến thì cậu sẽ không buồn chán nữa.” Cordis cười nói.

Morrie không biết hôm nay cậu mời bao nhiêu khách để thử món, nhưng nhìn nhà ăn từ ngoài đến trong vẫn phong kín, thần thần bí bí như vậy, liền biết là cậu định làm lớn. Bận rộn như thế chắc chắn là lo không xuể, mà Morrie cũng không phải loại trùng thích gây phiền, nên chỉ phất tay.

Cordis yên tâm rời đi, Morrie liền bắt đầu nếm thử ly nước trắng có vẻ bình thường kia. Lát trái cây bên trong có vị hơi chua kỳ lạ, nhưng hương quả lại rất nồng, uống vào không giống bất cứ hương vị nào cậu ta từng ăn hay từng uống.

Morrie không nhịn được bật cười, từ trước đến nay cậu ta không có điều kiện tốt như hiện tại, muốn dựa mấy món trước đây để tìm thứ tương tự, quả là quá ngốc.

Tiếp theo Cordis đón lão Johan, bác sĩ Ronae, Yaya. Cậu đưa bọn họ đến phòng của Morrie. Yaya và Morrie từng gặp nhau, tính cách đều ít nói, ngồi cùng nhau rất thoải mái.

Bác sĩ Ronar và lão Johan đều đã có tuổi, đối với việc ở chung với trùng xa lạ đều có phương thức riêng để hòa hợp.

Kế tiếp là cả nhà Obin, Ike, Reuel, Laike cùng thư phụ của họ. Cordis nhét bọn họ vào cùng phòng với Morrie, phòng khách đã đầy đủ.

Năm phòng còn lại, quân thư cấp cao cảu quân đoàn, viện trưởng Branz, nghiên cứu viên cùng hộ vệ quân thư và những hộ vệ còn lại của Elian các hạ đều được xếp ở cùng nhau.

Những quân thư thân phận và cấp bậc tương đương, ngồi chung với nhau sẽ thoải mái hơn.

Cordis thầm tán thưởng sự lanh trí của chính mình.

Khi bọn họ cùng nhau đến, phục vụ được rèn qua mấy lượt nên đã biết cách nghênh đón khách quý, Cordis giao hết cho bọn họ rồi tự đi thẳng lên tầng 4.

Frappel và những trùng khác đã ngồi xuống, còn lại mấy chỗ trống: một chỗ cạnh Elian, một chỗ cạnh viện trưởng Branz, một chỗ cạnh Frappel. Cordis không cần nghĩ cũng biết mình chọn ngồi ở đâu.

Ánh sáng mờ mờ bao trùm khiến vẻ ngoài của những Trùng tộc này càng nhu hòa hơn, điều mà ngày thường khó mà thấy được trên mặt họ.

Cordis gõ nhẹ cửa, hơi khom người hành lễ, rồi cười bước vào: “Các vị khách quý đều đã đến, tôi không kịp ra ngoài nghênh đón từ xa.”

Ánh mắt các Trùng tộc đều hơi ngẩn ra, đáy mắt Frappel hiện ý cười: “Cậu đến đúng lúc, ngồi cạnh tôi đi.”

Cordis nhẹ giọng đáp, đi đến cạnh Frappel nhưng không lập tức ngồi xuống, mà chỉ tay về vị trí phía trước họ: “Hôm nay mời các vị đến là để giúp tôi thử món. Cũng vừa đúng thời điểm gỡ bỏ tấm chắn bên ngoài, để mọi trùng đều có thể nhìn thấy phong cảnh mới, đồng thời cũng là lần đầu tiên để nhà ăn này bộc lộ quan điểm trên Z11 tinh .”

Elian tâm tình không tệ, bật cười: “Chúc mừng nha, tôi có mang theo quà cho cậu, hy vọng cậu thích. Kiến trúc này thật đẹp, có chút giống với kiến trúc của một tinh cầu nào đó, nơi lưu truyền phương pháp chế biến đồ ăn tự nhiên.”

“Cảm ơn các hạ.” Cordis lại lần nữa nghe nhắc đến nơi đó, trong lòng khẽ động.

Bất quá trước mắt vẫn là phải nhanh chóng làm xong quy trình tương đối quan trọng, cậu một chút cũng không muốn gặp cảnh xấu hổ, làm xong quy trình, món ăn ngon, mọi trùng an tâm ăn, không nói lung tung, còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Viện trưởng Branz thấy Trùng đực muốn tặng đồ, không nhịn được ha ha cười hai tiếng: “Trung úy Cordis, trên người tôi không mang theo thứ gì tốt, chờ cậu đến Đế tinh vực, tôi lại bù một phần.”

Cordis nhạt giọng cười: “Không cần khách khí.”

Nguyên soái Hastan đương nhiên ngồi ở vị trí chủ thượng, ông ta đã tò mò đến chịu không nổi về toàn bộ kiến trúc này, bị liên tục cắt ngang khiến ông ta thật sự không thoải mái, liền phất tay: “Được rồi được rồi, lão viện trưởng cứ chờ lát nữa xem đi.”

Mọi trùng đều chuyển sự chú ý đến tấm vây chắn phía trước.

Thật ra tấm vây chắn kia cũng không xấu, phong cách kiến trúc bên trong bọn họ chưa biết là gì, nhưng nhìn rất thoải mái, không biết có phải vì nhà ăn dùng nhiều nguyên tố tự nhiên hay không. Dù vốn dĩ những vị trí cửa sổ lớn lẽ ra phải mở rộng để lấy ánh sáng, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự thoải mái khi ngồi bên trong.

Cordis cũng không chậm trễ, trực tiếp thao tác trên quang não, ở vị trí đã bố trí sẵn lập tức xuất hiện một thiết bị nhỏ giống trực thăng điều khiển từ xa, nó xé toạc tấm vây chắn rồi kéo chúng lên, sau đó bắt đầu thu hồi và tiêu hủy.

Vì thế, từ nhiều vị trí khác trong Thành Trung Tâm, những tấm che nơi từng là kiến trúc tiêu biểu kia đột nhiên biến mất, một tòa nhà cổ mang kiến trúc phong cách rực rỡ chưa từng thấy hiện ra trong tầm mắt bọn họ.

Mái cong hình cầu vút lên, đèn treo chi chít như sao đêm, phong cách hoàn toàn khác biệt với kiến trúc xung quanh nhưng lại không hề lạc quẻ; đứng giữa dãy công trình cao tầng, ngược lại có chút dáng vẻ hạc trong bầy gà.

Ngồi trong nhà ăn, nhóm Trùng tộc mở rộng tầm mắt nhìn ánh sáng phồn hoa của Thành Trung Tâm phản chiếu vào mắt. Cảnh tượng vốn không có gì lạ, nhưng nhìn từ trong một tòa nhà mang phong cách đặc biệt thế này, cư nhiên lại có cảm giác mới mẻ mà ngày thường không có.

Những nhân viên phục vụ đã được huấn luyện trước đó khi nhìn thấy tín hiệu liền bắt đầu mang đồ ăn lên từng phòng theo trình tự đã sắp xếp.

Sau bếp cũng bắt đầu nhanh tay hơn, Gist xoay chảo đến mức dường như muốn bay lên.

Hầu như tốc độ lên món ở mỗi phòng đều xảy ra đúng lúc quân thư trong phòng vừa kinh ngạc trợn to mắt vì món trước, thì món tiếp theo đã được đặt xuống bàn.

Đậu Đất trộn thịt, thịt tinh thú kho, Đậu Đất hầm thịt, thịt kho tàu, sườn chua ngọt, thịt quay, thịt luộc thái lát mỏng, thịt xào đơn giản, canh cải trắng… Từng món một nối nhau lên sân khấu.

Những trùng như nguyên soái Hastan, vừa mới trải qua lần được Cordis chiêu đãi cùng Trùng đực các hạ, đều lại rơi vào trạng thái chìm đắm trong những món ăn này; còn chưa nói đến mấy trùng quân thư cấp cao ngày thường chỉ ăn đồ ăn đơn sơ trong nhà ăn nhỏ ở phòng bếp.

Trước kia bọn họ chỉ biết trung úy bếp trưởng của họ nấu ăn rất ngon, nhưng không ngờ vẫn là chưa đến giới hạn.

Tay nghề của cậu còn vượt xa tưởng tượng của họ.

Những trùng biết chuyện bên trong cũng rõ hôm nay không phải chính tay Cordis làm, nhưng cậu đã cùng Gist điều chỉnh rất nhiều lần, cũng xem như đạt đến chín phần công lực của cậu.

Tất cả trùng tầng 3 đều đang ăn say mê, tầng 4 chỗ Elian ngồi cũng ăn mấy món đến mức không kìm được mà liên tục khen ngon.

“Tinh thú quả nhiên là để cho Trùng tộc ăn!” Nguyên soái Hastan cắn miếng thịt quay, nhịn không được lớn tiếng tán thưởng: “Ngon thật!”

Cordis cũng nhẹ giọng đáp: “Ngài thích là tốt rồi. Thịt kho và thịt quay đều chuẩn bị làm quà mang về, lát nữa đi có thể mang về ăn.”

Thịt quay này là được ướp sẵn từ hôm trước, hôm nay mới quay. Thịt ba chỉ cũng chọn loại miếng lớn, hơn nữa mời khách đến phải hào phóng, hôm nay Cordis dùng toàn mâm lớn đặc biệt, còn chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt có thể mang về sau cùng.

Thịt kho, thịt quay ăn lúc nguội cũng ngon như thường, cho nên cậu liền chuẩn bị cả hai.

Elian cũng gật đầu: “Tôi thích nhất là canh cải trắng, cải trắng này dùng nguyên liệu gì vậy?”

“Đây là rau dưa chúng tôi tự trồng trên tinh cầu. Các hạ thích thì mai tôi bảo trùng đem đến phòng bếp của ngài?” Cordis vui vẻ, hiếm khi gặp một trùng cũng thích rau dưa giống mình.

Có lẽ là do canh cải trắng hôm nay làm quá hợp khẩu vị, cậu càng thấy hứng khởi.

Động tác cầm đũa của Frappel hơi đổi, anh buông đũa, múc một bát canh rồi đưa đến trước mặt Cordis. Đó là canh đậu nành hầm chân giò.

Món ăn của Trùng tộc vốn không phát triển, càng đừng nói chuyện chê chân giò hay thịt nào; hơn nữa không ai biết nấu ăn, những trùng này căn bản không nhận ra phần chân giò mềm rục kia là bộ phận nào của nguyên liệu.

Cordis nói cảm ơn, uống một ngụm canh trắng như sữa, không nhịn được nheo mắt lại.

Ban đầu lão viện trưởng Branz còn định lễ phép khen vài câu, nhưng nhìn thấy phần canh béo mà không ngấy, thịt mềm tan trong miệng ấy, liền tự múc một bát, uống một ngụm rồi ăn một miếng thịt, lập tức đem hết thảy lời khen lễ nghi quăng ra khỏi đầu.

Trong bữa ăn, điều nghiêm túc nhất chính là phải đối đãi nghiêm cẩn với mỗi một ngụm đồ ăn, đó mới là lễ nghi chân chính.

Mọi trùng đều ăn đến mức hơi chắc bụng rồi mới dần thả lỏng. Viện trưởng Branz, kẻ thường ngày nhiều lời, hôm nay bị mỹ thực bịt miệng, ăn xong cũng lười để ý đến ai.

Thấy Trùng đực các hạ ăn rất vui vẻ, viện trưởng Branz trông như có lòng tốt, lại lần nữa nhắc chuyện muốn đưa Cordis về Đế tinh vực.

“Ha ha, Elian các hạ là một vị Trùng đực các hạ có tính tình tốt hiếm thấy.” Viện trưởng Branz nhìn giống như bậc trưởng bối hiền từ đang quan tâm hạnh phúc cả đời hậu bối.

Elian lại lười nhận cái “lòng tốt” này, lần đầu tiên y không cho mặt mũi vị lão trùng đó: “Viện trưởng Branz, ngài chắc chắn là già mù mắt rồi, lấy mối quan hệ giữa tôi và thư phụ Frappel, tôi làm sao có thể tranh bạn lữ với trùng nhãi con nhà ông ta?”

Nếp nhăn trên mặt Viện trưởng Branz giãn ra, có chút ngạc nhiên nhìn về phía Frappel: “Ồ? Tôi già rồi sao, hai quân thư ưu tú các cậu lại thích nhau à?”

Frappel lạnh lùng liếc Viện trưởng Branz: “Viện trưởng có ý gì?”

“Trùng ưu tú cũng chỉ có một đôi mắt giống trùng bình thường thôi, thích nhau chẳng có gì lạ.” Cordis nhai thịt rồi nuốt, một tay vỗ nhẹ đùi Frappel, cười nhìn Viện trưởng Branz: “Trong nahf viện trưởng cũng có trùng nhóc con đi? Cậu ta không tìm được đối tượng à? Với thân phận viện trưởng Viện Nghiên cứu Đế quốc của ngài thì chắc hẳn rất dễ tìm chứ?”

Không có trùng nhãi con, cả đời cống hiến cho nghiên cứu như vị lão trùng kia chỉ cười ha ha hai tiếng: “Trung úy Cordis, cậu nên học tập các báo cáo nghiên cứu do quân đoàn ban hành nhiều hơn.” Hiểu biết thêm một chút về những lão trùng như ông ta, những trùng vì đế quốc, vì Trùng tộc mà cống hiến, để hiểu được cách viết về hai chữ tôn trọng.

Cordis cầm lấy đũa, đứng dậy bắt đầu từ Viện trưởng Branz lớn tuổi, gắp cho mỗi trùng trong bát một miếng thịt luộc: “Nào, chấm cùng nước sốt ăn kèm của các ngài, ăn rất ngon, ngàn vạn lần đừng vì nó nằm giữa một bàn toàn món ăn đủ sắc hương vị mà cảm thấy tầm thường vô vị rồi không ăn nhé!”

Cordis giơ tay che miệng, kết thúc cuộc thảo luận của bọn họ bằng một dấu chấm câu.

Mọi trùng quả thật vì bề ngoài quá xuất sắc nên đã chọn những món khác, giờ món này được Cordis đưa đến trước mặt, bọn họ cũng nghiêm túc nếm thử. Vừa cho vào miệng mới phát hiện, hương vị của nó thật sự không hề thua kém, thậm chí còn vượt xa vẻ ngoài, hoàn toàn không giống món thịt quay nhìn bề ngoài có chút tương tự.

Elian cảm thấy Cordis thật sự không giống những quân thư khác, đáng tiếc là cậu đúng như lời mình nói, có chút quan hệ với Frappel, nếu không thì y thật sự rất muốn ngồi lại trò chuyện với cậu.

Lần đầu Cordis bị mời đến văn phòng Frappel, gặp Elian và Viện trưởng Branz, bầu không khí lúc ấy căng thẳng khiến cậu lo lắng, nhưng trải qua lần lượt gặp gỡ…

Cậu phát hiện Elian tuy là trùng đực, nhưng chỉ cần không mang tâm lý truy đuổi bạn đời lên người y, y cũng không có hại gì; là trùng hoàng gia, y rất sĩ diện. Còn Viện trưởng Branz thì sao? Ngay từ đầu ông ta cho Cordis cảm giác có chút giống cáo già xảo quyệt, nhưng … trên người ông ta vẫn còn mang chút nền tảng làm việc thẳng thắn, trực lai trực vãng của Trùng tộc, những hành động lôi kéo hay nói bóng nói gió của ông ta hoàn toàn không có cách nào chạm đến điểm khiến Cordis phải để ý.

Chỉ cần ông ta không áp đảo Cordis, Cordis sẽ xem ông ta như trùng lớn tuổi bình thường; hơn nữa kiểu người càng già càng hư ấy thì không thể thắng được bằng tranh đoạt, kẻo lại bị la là lão trùng hư.

Đối diện hai vị nhân vật quyền cao trong Trùng tộc, Cordis cũng không thể tỏ ra quá thiếu tôn trọng; còn những người như Gist, trứ danh nghiên cứu viên, trong lòng cậu có sự bình đẳng, chung sống là cùng nhau giải quyết công việc.

Vì vậy ăn xong, Cordis vẫn cảm thấy tâm trạng thật thoải mái.

Elian ăn rất vui, y cũng quên mất giữa bữa có chút cọ xát nhỏ, lấy ra món lễ vật anh đã chuẩn bị từ trước ở trong không gian mình.

“Lần trước tặng cậu bộ đồ ăn, không biết cậu có thích không.” Tầm mắt Elian rơi xuống bộ đồ ăn họ vừa dùng, đồ sứ trắng khiến y rất hài lòng, “Lần này tôi tặng là một bộ trà cụ và lá trà, có thời gian cậu có thể học nghệ trà, động tác của cậu khi dùng chúng chắc chắn sẽ rất xinh đẹp.”

Cordis đối diện nhiều trùng cái vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ vừa tò mò, nhìn chăm chú vào hộp quà, không thể không căng người nhận lấy.

“Nhà ăn của cậu tên là gì?” Elian rất thích nơi này: “Tôi rất thích trù nghệ của cậu. Dĩ nhiên, tôi không ép cậu mở nhà ăn ở Đế tinh vực; tôi chỉ hy vọng có ngày cậu sẽ nghĩ tới nơi đó, tôi vẫn có thể gặp cậu.”

“Cảm ơn, tôi cũng hy vọng càng nhiều trùng hơn có thể ăn được đồ ăn ngon.” Cordis mở quang não, trình chiếu một đoạn video: “Đây là tên tôi đặt.”

Ở giữa video, hình ảnh ghi lại khoảnh khắc tấm vây chắn vừa bị mở, nhìn từ ngoài vào tòa lầu càng thêm xinh đẹp; lầu một cao, chính giữa gần cửa treo hai bức tranh lớn.

Phía dưới là một hàng chữ tinh tế “Phồn Hoa Lâu”.

Trong kí ức Cordis nhớ đến một nhà cơm Hoa Hạ cổ nổi tiếng gọi là ‘Phồn Lâu’, nhưng cậu quên tên cụ thể như thế nào, nên liền lấy ý ‘phồn hoa’ làm tên, hy vọng thu hút nhiều khách, để họ đến ăn đồ ngon.

“Hình như ý tứ là muốn thể hiện sự phồn hoa?” Nguyên soái Hastan cười hỏi.

Cordis vui vẻ trả lời, đồng thời giải thích ý nghĩa tên.

“Trên hai bức kia là tranh vẽ hay chạm khắc vậy? Thật đẹp.” Những trùng học nghệ từ nhỏ đều tỏ ra hứng thú; Elian các hạ cũng thích, tuy y không rành nghệ thuật nhưng cũng thấy hai bức ‘chạm khắc’ kia rất đẹp.

Cordis có chút buồn bã trong lòng, thoáng sững lại một chút, đến khi Frappel chạm nhẹ vào tay cậu mới hoàn hồn, cậu cười cười: “Các hạ, đó là những ký hiệu tự nhiên tôi nhìn thấy trong ký ức về mỹ thực khi bị kích phát ra, dịch sang văn tự Trùng tộc thì có nghĩa là ‘Phồn Hoa Tửu Lầu’.”

Elian gật gật đầu, cảm thấy quân thư trước mặt này rất thành thật. Trước đây có rất nhiều trùng được kích phát thiên phú cũng chưa từng nói ra nguyên do, bất kể gặp phải chuyện gì thì đó đều là cơ duyên của họ. Vậy mà bây giờy lại có thể gặp được một trùng sẵn sàng dạy thiên phú mới của mình cho trùng khác, hỏi gì nói nấy.

May mắn là trùng của gia tộc Kupher có hứng thú với cậu. Tuy Elian vẫn luôn canh cánh trong lòng về ký ức nhiều năm trước từng bị vứt bỏ, nhưng trùng của gia tộc Kupher quả thật rất thông minh.

Đáng tiếc là những thứ họ muốn lại vô cùng rõ ràng, dù bày mồi ra đó, cũng không có cách nào dụ được họ mắc câu.

Branz cũng vì dáng vẻ lúc thì thông minh lúc thì vụng về của Cordis mà hoàn toàn từ bỏ ý định kiếm lời từ cậu. Không quá thông minh, lại còn có gia tộc Kupher đã sớm bảo hộ bên cạnh, viện nghiên cứu muốn chen ngang một chân vào rất khó.